Những ngày xưa thân ái

12/07/2014

Khi nào già?

Ở cái tuổi chớm già, nửa anh nửa chú, đôi khi rỗi rãi ngồi vuốt râu lăn tăn không biết mình già hay chưa, già đến đâu rồi?

Nhớ đã có lần nói, người cũng giống như cái máy tính, có phần cứng và phần mềm. Phần cứng là cơ thể, phần mềm là tinh thần. Già cũng theo đó mà xét.

Về cơ thể. Theo chuẩn già mới, khi nào quan tâm nhiều hơn đến chuyện ăn uống thì chắc già rồi. Bỗng dưng cứ như là thầy thuốc, biết ăn cái gì để bổ chỗ nào, uống cái gì để cải thiện vùng sâu vùng xa. Thuộc cơ thể mình như ô tô cũ thuộc đến từng con bù loong.

21/06/2014

Báo chí và mạng xã hội

Mặc dù báo chí luôn tranh thủ "dìm hàng" mạng xã hội cũng như cố gắng phân tích sự khác nhau giữa báo chí và mạng xã hội, song thực tế là mạng xã hội đang dần thay thế báo chí. Đó là một xu thế không cưỡng lại được.

Nhu cầu thông tin của công chúng bây giờ không phải chỉ nghe mà là trao đổi. Nghĩa là anh nói xong phải cho tôi "vặn" lại, nói mà không cho "vặn" thì bản thân giá trị thông tin của anh sẽ giảm đi. Và khả năng tương tác này chính là điểm yếu cốt tử của báo chí truyền thống so với mạng xã hội.

16/06/2014

Đội bóng Đức

Đội bóng mà mình yêu thích nhất lại là đội Đức, thế mới tài.

Lối đá Đức đề cao tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần đồng đội. Điều đó tạo ra một đội bóng không có ngôi sao, hay nói đúng hơn tất cả đều là những ngôi sao sáng như nhau. Xem Đức đá giống như xem một cỗ máy vận hành hoàn hảo, trong đó mỗi cầu thủ là một chi tiết cơ khí chính xác.

Không lật cánh đánh đầu đơn điệu như người Anh, không nhì nhằng phô trương như Nam Mỹ, không hùng hục lấy thịt đè người như Hà Lan, không cù nhầy đỗ xe buýt trước gôn như người Ý,... Đức đá cống hiến, mạch lạc và dứt khoát như màu áo của họ vậy, đen - trắng rõ ràng.

11/06/2014

Ảnh sen và sự lặp lại

Cư dân mạng và thương lái mạng đang kêu trời về ảnh sen.

Vì đâu nên nỗi mà cả quốc hoa lẫn người đẹp hững hờ yếm thắm lại trở ra phản cảm đến vậy?

Đó là vì sự lặp lại.

Những cái hay cái đẹp cho dù hay đẹp đến đâu mà cứ lặp lại sẽ trở nên không còn giá trị. Sự lặp lại liên tục ban đầu chỉ là nhàm chán, sau dần là phản cảm và rồi cuối cùng trở thành khủng bố tinh thần.